Review Nghỉ hè sợ nghỉ hưu: Có những người đã đi qua chiến tranh, nhưng chiến tranh chưa từng đi qua họ
Tối nay tôi vừa xem Nghỉ hè sợ nghỉ hưu của Huỳnh Lập.
Ban đầu cũng chỉ nghĩ đơn giản là đi xem một bộ phim giải trí. Có Huỳnh Lập thì chắc sẽ có ma, có hài, có những miếng rất “internet”, rất bắt trend. Và đúng là phim có tất cả những thứ đó.
Nhưng ra khỏi rạp, thứ còn ở lại với tôi lại không phải là những đoạn hài.
Mà là một cảm giác khá khó tả về gia đình, chiến tranh, khoảng cách giữa các thế hệ và sự may mắn của những người được sinh ra trong thời bình.
Có những người đã trở về, nhưng một phần của họ vẫn ở lại chiến tranh
Nghỉ hè sợ nghỉ hưu bắt đầu bằng một câu chuyện khá gần với cuộc sống hiện tại.
Trí Bình là một người trẻ muốn khởi nghiệp, muốn làm điều gì đó cho riêng mình, muốn cuộc đời phải có một chút “rực rỡ”. Cậu trở về quê tìm ông nội – ông Thời, một cựu chiến binh – trước hết cũng xuất phát từ một mục đích rất thực tế.
Hai thế hệ gặp nhau.
Một bên là người trẻ lớn lên cùng điện thoại, mạng xã hội, những giấc mơ cá nhân và một thế giới thay đổi từng ngày.
Một bên là người già đã từng đi qua chiến tranh, sống nguyên tắc, khép kín và mang theo những ký ức mà có lẽ con cháu mình không bao giờ thực sự hiểu hết.
Và thế là va chạm.
Thật ra nhìn rộng hơn một chút, đây đâu chỉ là câu chuyện trong phim.
Có bao nhiêu gia đình Việt Nam cũng như vậy?
Ông bà có cách nghĩ của ông bà.
Bố mẹ có cách nghĩ của bố mẹ.
Con cái lại có một thế giới hoàn toàn khác.
Chúng ta đôi khi thấy người lớn tuổi khó tính, bảo thủ, ít nói, không chịu thay đổi.
Còn họ lại nhìn những đứa trẻ hôm nay và thấy chúng quá vội vàng, quá mơ mộng, quá dễ bỏ cuộc.
Không hẳn ai đúng, ai sai.
Chỉ là mỗi người được cuộc đời đặt vào một thời đại khác nhau.
Và vì thế, chúng ta nhìn cuộc sống bằng những ký ức hoàn toàn khác nhau.
Điều tôi thích là phim không kể chiến tranh bằng tiếng súng
Đây có lẽ là phần khiến tôi thích bộ phim nhất.
Phim không cố tái hiện một trận đánh lớn, không lấy sự hào hùng của chiến trường làm trung tâm.
Một người lính có thể đã trở về nhà.
Đất nước có thể đã hòa bình.
Con cháu có thể đã sinh ra, lớn lên, đi học, đi làm, mở quán cà phê, dùng smartphone và sống một cuộc đời rất khác.
Nhưng điều đó không có nghĩa là chiến tranh đã kết thúc hoàn toàn trong tâm trí của những người từng trải qua nó.
Ông Thời mang theo những ám ảnh về đồng đội, về những người đã nằm lại, về những ký ức mà nhiều chục năm sau vẫn chưa thể thực sự khép lại.
Phim sử dụng yếu tố tâm linh như một cách dẫn người xem trẻ bước vào thế giới đó. Những biểu hiện kỳ lạ của ông Thời ban đầu khiến Trí Bình nghĩ tới một câu chuyện ma quái, nhưng càng đi sâu, bộ phim càng đưa người xem về phía những tổn thương và ký ức của một người lính hậu chiến.
Có một ý cứ ở trong đầu tôi sau khi xem phim:
nhưng chiến tranh chưa chắc đã đi qua họ.”
Và có lẽ với những người sinh ra trong hòa bình như thế hệ chúng tôi, rất khó để hiểu hết điều đó.
Mỗi thế hệ có một định nghĩa khác nhau về một cuộc đời “rực rỡ”
Phim có một câu hỏi khiến tôi khá nhớ:
“Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?”
Nghe rất đúng tâm lý của người trẻ.
Chúng ta lớn lên trong một thời đại luôn nhắc mình phải thành công.
Phải có sự nghiệp.
Phải kiếm được tiền.
Phải làm được điều gì đó đáng kể.
Phải đi nhiều nơi.
Phải có trải nghiệm.
Thậm chí đôi khi phải chứng minh cho người khác thấy rằng cuộc đời mình đang rất ổn.
Nhưng đặt câu hỏi đó cạnh cuộc đời của ông Thời, tự nhiên chữ “rực rỡ” lại mang một ý nghĩa khác.
Với thế hệ trẻ, rực rỡ có thể là một sự nghiệp thành công.
Với thế hệ cha mẹ, có thể là xây được một ngôi nhà, nuôi được những đứa con trưởng thành.
Nhưng với một thế hệ từng bước qua chiến tranh, đôi khi rực rỡ chỉ đơn giản là:
Được nhìn thấy bố mẹ.
Được có vợ, có con.
Được nhìn những đứa cháu của mình lớn lên trong một đất nước không còn tiếng bom.
Nghĩ đến đây tự nhiên thấy rất nhiều áp lực mà chúng ta đang mang mỗi ngày... nhỏ đi một chút.
Không phải vì những áp lực ấy không quan trọng.
Mà bởi vì đôi khi chúng ta quên mất rằng chính cuộc sống rất bình thường mình đang có hôm nay đã từng là ước mơ rất lớn của một thế hệ khác.
Một bộ phim về lòng yêu nước nhưng không cần phải hô khẩu hiệu
Phim ra mắt vào một thời điểm khá đặc biệt: ngay trước dịp Quốc khánh 2/9.
Và cá nhân tôi thấy thời điểm này rất hợp với câu chuyện của bộ phim.
Không phải vì cứ gần 2/9 thì phải làm phim lịch sử.
Mà bởi trong không khí người Việt đang có nhiều hơn những cuộc trò chuyện về lịch sử, hòa bình, người lính và lòng tự hào dân tộc, Nghỉ hè sợ nghỉ hưu lựa chọn kể một câu chuyện rất đời thường để chạm vào những cảm xúc ấy.
Và còn một điều khiến tôi thấy khá thú vị:
Tôi nghĩ đó là điều đáng trân trọng.
Bởi lòng yêu nước của thế hệ trẻ hôm nay có lẽ không nhất thiết phải giống cách thể hiện của những thế hệ trước.
Nó có thể nằm trong một bộ phim.
Một bài hát.
Một video TikTok.
Một chuyến đi tới bảo tàng.
Một lần đứng giữa quảng trường nhìn lá cờ bay.
Hay đơn giản là khoảnh khắc một người trẻ bất chợt tò mò:
“Ngày xưa ông mình đã sống như thế nào?”
Từ sự tò mò đó mới có sự thấu hiểu.
Từ sự thấu hiểu mới có lòng biết ơn.
Và từ lòng biết ơn mới hình thành một tình yêu đất nước thực sự bền vững.
Tôi cũng thích cách Huỳnh Lập vẫn rất... Huỳnh Lập
Một chủ đề như chiến tranh, cựu chiến binh, những ký ức thời hậu chiến hay sự hy sinh rất dễ bị kể theo cách nặng nề.
Nhưng Nghỉ hè sợ nghỉ hưu vẫn có ma.
Vẫn có hài.
Vẫn có những câu thoại rất đời.
Vẫn có những miếng bắt trend mà người trẻ nghe là hiểu ngay.
Nói cách khác, Huỳnh Lập không cố biến mình thành một đạo diễn khác chỉ vì đang kể một đề tài lớn.
Anh vẫn sử dụng chất hài, tâm linh và cách kể chuyện có phần “internet” rất đặc trưng để làm chiếc cầu đưa khán giả trẻ bước vào câu chuyện.
Tôi khá thích cách tiếp cận này.
Tất nhiên, chính việc ôm khá nhiều chất liệu cũng khiến tôi cảm giác bộ phim có những đoạn hơi tham.
Gia đình.
Khởi nghiệp.
Khoảng cách thế hệ.
Tâm linh.
Hài.
Chiến tranh.
Tình đồng đội.
Tình cảm ông cháu.
Và câu hỏi về một cuộc đời “rực rỡ”.
Có những đoạn, đặc biệt ở nửa sau, tôi cảm giác phim muốn nói quá nhiều thứ cùng lúc nên nhịp hơi dồn. Một vài tuyến phụ nếu có thêm thời gian phát triển có lẽ sẽ khiến cảm xúc sâu hơn.
Nhưng kỳ lạ là tôi lại không quá khó chịu với điều đó.
Có thể vì cuối cùng tôi vẫn cảm nhận được một thứ khá rõ:
Sự chân thành.
Gia đình đôi khi không cần hiểu nhau hoàn toàn
Sau tất cả những yếu tố chiến tranh hay lòng yêu nước, tôi vẫn nghĩ Nghỉ hè sợ nghỉ hưu trước hết là một bộ phim gia đình.
Chúng ta thường yêu gia đình mình theo cách rất kỳ lạ.
Rất thương.
Nhưng ít nói.
Rất quan tâm.
Nhưng nói ra lại thành trách móc.
Muốn người kia tốt hơn.
Nhưng đôi khi cách mình thể hiện lại khiến họ nghĩ rằng mình không hiểu họ.
Ông Thời và Trí Bình cũng vậy.
Khoảng cách giữa họ không chỉ là vài chục năm tuổi tác.
Đó là khoảng cách của hai thời đại.
Hai hệ giá trị.
Hai định nghĩa về thành công.
Hai cách nhìn về cuộc đời.
Nhưng cuối cùng vẫn có một thứ nối hai con người lại với nhau:
Và rộng hơn nữa là tình yêu với nơi mình thuộc về.
Có lẽ chúng ta cũng không cần phải hiểu bố mẹ hay ông bà mình 100%.
Điều đó gần như bất khả thi.
Nhưng mình có thể hỏi thêm một câu.
Ngồi lại lâu hơn một chút.
Nghe một câu chuyện cũ mà ông bà đã kể tới lần thứ mười.
Hay đơn giản là bớt nhanh chóng phán xét một hành động mà mình thấy “khó hiểu”.
Bởi phía sau nó có thể là cả một quãng đời mình chưa từng sống.
Ra khỏi rạp, tôi thấy mình may mắn
Tôi không nghĩ Nghỉ hè sợ nghỉ hưu là một bộ phim hoàn hảo.
Nhưng với tôi, nó là một bộ phim tử tế.
Có tiếng cười.
Có những đoạn rất trẻ.
Có những thứ rất Huỳnh Lập.
Và cũng có những phút khiến mình tự nhiên ngồi im.
Điều đáng nhớ nhất với tôi không phải là phim có bao nhiêu miếng hài, có bao nhiêu cảnh tâm linh hay cuối cùng doanh thu sẽ đạt bao nhiêu.
Điều đáng nhớ là khi bước ra khỏi rạp, tôi bỗng thấy những thứ rất bình thường quanh mình đáng giá hơn một chút.
Một bữa cơm gia đình.
Một cuộc điện thoại của bố mẹ.
Một đứa trẻ được vô tư chạy nhảy.
Một người trẻ được quyền lo lắng xem mình nên làm nghề gì, khởi nghiệp ra sao, cuộc đời có đủ rực rỡ hay không.
Và một ngày Quốc khánh mà chúng ta có thể thong thả đi chơi, đi du lịch, xem phim rồi về nhà ngủ một giấc thật ngon.
Có lẽ chúng ta không cần ngày nào cũng nói về lòng yêu nước.
Nhưng thỉnh thoảng, nên có một bộ phim khiến mình nhớ rằng:
Để thế hệ chúng ta có quyền tự hỏi:
“Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?”
Đã từng có một thế hệ chỉ mong rằng:
mình và đồng đội có thể trở về nhà.
Và với tôi, đó là điều đẹp nhất mà Nghỉ hè sợ nghỉ hưu để lại sau khi màn hình tắt.
Một chút thông tin về Nghỉ hè sợ nghỉ hưu
Đạo diễn: Huỳnh Lập
Thể loại: Gia đình, hài, tâm linh
Thời lượng: 117 phút
Phân loại: T13
Khởi chiếu chính thức: 21/08/2026
Diễn viên: NSƯT Cao Minh, Cody Nam Võ, Huỳnh Lập, Tín Nguyễn cùng nhiều diễn viên khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét