Branding thái quá trên mạng xã hội: Khi cái “tôi” được thổi phồng còn giá trị thật thì vơi dần
Branding thái quá trên mạng xã hội đang trở thành một “cuộc đua hình ảnh” hơn là hành trình xây dựng giá trị thật. Sáng nay, tôi lướt Threads và thấy feed ngập tràn những status về thu nhập hàng trăm triệu ở tuổi 18–20, xen lẫn content s.e.x, các câu chuyện bịa đặt về hôn nhân, gia đình, cuộc sống để gắn link affiliate Shopee. Chuyển sang LinkedIn – nơi được xem là “nghiêm túc” hơn – lại có không ít director/manager đưa mặt ứng viên lên đánh giá công khai, trao cơ hội việc làm như ban ơn. Hai nền tảng khác nhau, nhưng cùng chung một vấn đề: branding cá nhân bị đẩy quá xa, quá nhanh, và quá dễ dãi.
Branding thái quá: Khi câu chuyện chạy trước giá trị
Về bản chất, branding (dù là thương hiệu cá nhân hay thương hiệu doanh nghiệp) bắt đầu từ giá trị thật: có năng lực → tạo ra giá trị → được công nhận → rồi mới kể câu chuyện.
Nhưng trên mạng xã hội hiện nay, thứ tự đó đang bị đảo ngược:
Kể câu chuyện trước → tạo cảm xúc mạnh → kéo tương tác → rồi mới… tính sau.
Không ít người trẻ chưa từng vận hành một business hoàn chỉnh, chưa từng chịu trách nhiệm cho một P&L, nhưng đã nói về thu nhập, về thành công, về “tự do” như thể đó là điều hiển nhiên. Câu chuyện có thật hay không đôi khi không quan trọng bằng việc content đó có viral hay không.
Affiliate marketing nếu làm đúng là một mô hình minh bạch. Nhưng khi nó được bọc trong những mồi câu view (s.e.x, drama, “trải nghiệm cá nhân” không thể kiểm chứng), thì không chỉ người xem bị lừa niềm tin, mà chính mô hình cũng bị kéo xuống cùng.
Threads: Thu nhập, s.e.x content và chiếc bẫy “thành công sớm”
Threads có tốc độ lan truyền cực nhanh, và vì nhanh nên “chuẩn mực” bị kéo xuống rất nhanh. Bạn sẽ gặp những mẫu nội dung lặp lại:
- Khoe thu nhập sớm: “19 tuổi kiếm 100 triệu/tháng”
- Câu chuyện “đời” được viết như kịch bản
- Chèn link aff Shopee ở đoạn kết như một cái bẫy mềm
Vấn đề không nằm ở con số 100 triệu. Vấn đề nằm ở việc định nghĩa thành công bị rút gọn thành “thu nhập & hình ảnh”, trong khi những thứ nền tảng như kỷ luật, kỹ năng, trách nhiệm, thất bại, và quá trình học nghề bị làm mờ hoàn toàn.
LinkedIn: Khi quyền lực biến thành nội dung
Trên LinkedIn, branding lại mang một hình thức khác: không phải khoe thu nhập, mà là khoe quyền lực. Một số người quản lý chọn cách:
- Đăng ảnh ứng viên
- Kể lại câu chuyện “cho cơ hội”
- Đánh giá thái độ, năng lực, cảm xúc của người khác công khai
Tất cả được gắn mác “chia sẻ góc nhìn quản trị”, nhưng đôi khi lại mang màu sắc thể hiện quyền lực cá nhân. Ranh giới giữa chia sẻ kinh nghiệm và phán xét công khai là một ranh giới rất mỏng. Và một khi đã vượt qua, điều mất đi không chỉ là sự tinh tế, mà còn là sự tử tế trong môi trường nghề nghiệp.
Branding thái quá gây ra điều gì?
1) Méo mó nhận thức của người trẻ
Khi ngày nào cũng thấy người khác khoe “thành công sớm”, người mới đi làm dễ rơi vào cảm giác mình đang chậm, đang kém, đang thất bại — dù thực tế họ chỉ đang đi đúng nhịp phát triển bình thường.
2) Làm rỗng ý nghĩa của branding
Khi ai cũng nói về thành công, không còn ai nói về thất bại. Khi ai cũng tự nhận “leader truyền cảm hứng”, thì người đọc rất khó phân biệt đâu là năng lực thật, đâu là hình ảnh được dựng lên.
3) Mất chuẩn mực, mất niềm tin
Từ content câu view bằng s.e.x đến việc đưa ứng viên lên mạng để “làm ví dụ”, tất cả đều là biểu hiện của một sự trượt dài chuẩn mực — chỉ để đổi lấy tương tác. Nhưng tương tác không nuôi được niềm tin. Và khi niềm tin cạn, thương hiệu cá nhân cũng cạn theo.
Branding bền vững không cần phải ồn ào
Tôi vẫn tin branding đúng nghĩa không cần phải gào to. Một người làm nghề lâu năm có thể rất ít nói về thu nhập. Một người quản lý giỏi không cần chứng minh quyền lực bằng cách hạ thấp người khác. Một thương hiệu cá nhân vững chắc thường được nhận ra sau một thời gian dài quan sát, chứ không phải sau vài post viral.
Nếu branding chỉ để phục vụ cái tôi, nó sẽ nhanh. Nhưng nếu branding để xây dựng giá trị lâu dài, nó buộc phải chậm — và đôi khi, rất im lặng.
Kết
Mạng xã hội không xấu. Branding cá nhân cũng không sai. Nhưng khi branding trở thành mục tiêu cuối cùng, còn giá trị thật chỉ là đạo cụ, thì sớm muộn gì niềm tin cũng sẽ cạn.
Và đến lúc đó, dù có bao nhiêu follower, bao nhiêu lượt tương tác, thứ mất đi vẫn là thứ khó lấy lại nhất: sự tôn trọng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét